Từ đứa bé đi mượn gạo đến Nhà tâm lý đào tạo phương thức Sống Cuộc Đời Hạnh Phúc

Có một câu hỏi mình mang theo gần như cả tuổi thơ, dù khi ấy còn chưa biết gọi tên: tại sao có người sinh ra đã được nói rằng mình giỏi, còn mình thì lớn lên với câu “mày chẳng làm được gì đâu”? Nếu bạn cũng từng mang một câu nói như thế về chính mình, mình viết bài này cho bạn — không phải để kể một đời người, mà để bạn thấy: đời mình hoàn toàn có thể rẽ sang một hướng khác.

Mình là Nguyễn Tú Oanh — Nhà tâm lý đào tạo phương thức Sống Cuộc Đời Hạnh Phúc, người sáng lập Happy Life Institute. Và đây là câu chuyện về một đứa bé đi mượn gạo đã đi tới đâu.

Khát khao của một đứa bé đi mượn gạo

Tuổi thơ mình là những buổi sáng cầm cái rá nhỏ chạy sang hàng xóm mượn gạo; mình biết tự đi chợ từ năm lớp Một. Nhà nghèo, nhưng có một thứ chưa bao giờ thiếu: sách của bố. Mình đọc Những Người Khốn Khổ, Thép Đã Tôi Thế Đấy từ rất sớm — và trong những trang sách ấy, một khát khao chưa gọi tên được nhen lên: được sống một cuộc đời khác, tử tế và có ý nghĩa, dù mình bắt đầu từ chỗ thấp nhất.

Mình tin đó cũng là khát khao của bạn, người đang đọc những dòng này: được sống thật, sống bình an, và một lần thôi, thật sự tin rằng mình xứng đáng. Bởi giá trị bản thân không nằm ở nơi ta sinh ra — nó nằm ở hướng ta chọn để đi.

Câu nói “câm như hến” và cái trần vô hình

Nhưng giữa mình và khát khao ấy là một rào cản mình không nhìn thấy suốt nhiều năm.

Hồi nhỏ, bố mẹ hay bảo mình khờ, “chẳng giỏi cái gì”, “câm như hến”. Bố mẹ mình không hề độc ác — họ là người lao động, không được học nhiều, chỉ lặp lại những gì họ thấy và thương mình theo cách họ biết. Nhưng một đứa trẻ thì tin vào điều người lớn nói về nó. Thế là mình lớn lên, mang theo một niềm tin giới hạn chắc nịch: mình không giỏi gì cả.

Cái trần ấy đi theo mình cả khi mình đã “thành công”. Mình từng là Kế toán trưởng, rồi quản lý dự án khu vực cho một tập đoàn lớn — ngoài kia ai cũng nể. Vậy mà bên trong vẫn trống, vẫn thấy mình nhỏ bé. Rào cản lớn nhất của đời mình chưa bao giờ là hoàn cảnh. Nó là một câu nói cũ mà mình đã tự nhận làm sự thật.

Kẻ thù thật sự không phải một con người

Nếu câu chuyện này có một “kẻ phản diện”, mình phải nói thật: đó không phải một con người. Suốt nhiều năm mình loay hoay tìm ai đó để trách — hoàn cảnh, người này, người kia. Nhưng kẻ thật sự giam mình lại vô hình.

Đó là chính niềm tin giới hạn kia. Và một thói quen còn nguy hiểm hơn: mình đặt gần như toàn bộ giá trị và sự bình an của mình vào tay người khác — vào công việc, vào lời khen, vào ánh nhìn của người đời. Mình trao “công tắc hạnh phúc” của mình cho bên ngoài cầm; người ta bật thì mình vui, tắt thì mình chìm.

Rồi có một giai đoạn, sau những năm gồng gánh — kể cả một quãng hôn nhân ngột ngạt — mình rơi vào trầm cảm, mất phương hướng. Mình kể điều này chừng mực, không phải để xin thương, mà vì biết có người đang đọc cũng từng ở một khoảng tối như thế: bạn không cô đơn, và luôn có một lối ra.

Câu hỏi đã kéo mình đứng dậy

Lối ra của mình bắt đầu từ một câu hỏi rất nhỏ — về con mình: Nếu mình cứ sống thế này thêm 5, 10, 20 năm nữa, con mình sẽ lớn lên trong hình ảnh nào của mẹ nó? Câu hỏi ấy kéo mình ngồi dậy, cho mình một lý do đủ lớn và một quyết định dứt khoát: “Mình phải sống — và sống cho có ý nghĩa.”

Rồi mình nhận ra điều làm thay đổi tất cả: bình an không phải thứ ở ngoài kia để đi tìm — nó là một năng lực, mà năng lực thì học được. Khoa học cho mình một hy vọng thật, không phải hy vọng suông: não bộ có tính mềm dẻo thần kinh (neuroplasticity) — nó thay đổi được suốt đời, nên không ai “sinh ra đã dốt” rồi mãi như thế. Niềm tin “mình không giỏi” hoá ra chỉ là một lối mòn — mà lối mòn thì đi lại được. Đó là khởi đầu của tinh thần vượt nghịch cảnh mình mang theo tới giờ: không gồng lên để giỏi hơn, mà học lại cách hiểu mình.

Bồng con đi học, và những đêm bật đèn một mình

Kế hoạch ấy không hề lãng mạn. Mình học lại từ con số không, bay khắp Việt Nam tìm thầy. Có giai đoạn con mới tám tháng tuổi, mình địu con theo đi học. Khó nhất không phải đường xa hay con nhỏ, mà là sự phản đối ngay trong nhà — nhiều đêm mình phải canh cả nhà ngủ say rồi mới lặng lẽ bật đèn, ngồi học một mình. Có được ngày hôm nay là từ những đêm như vậy.

Rồi mình bắt đầu chia sẻ những gì mình học và sống được. Buổi đầu chỉ vài ba người ngồi nghe, mình vẫn làm hết lòng như thể đang nói với cả khán phòng. Người đến nghe đông dần — từ vài người tới hàng chục, rồi hàng trăm — đúng theo cách một hạt giống lớn lên: chậm, âm thầm, rồi bất ngờ bung nở. Phát triển năng lực sống chưa bao giờ là một phép màu — nó là một lựa chọn được lặp lại mỗi ngày, nhất là những ngày khó nhất.

Đứa bé ngày xưa, và tấm bản đồ mình tìm thấy

Đứa bé đi mượn gạo, từng bị gọi là “không giỏi gì cả”, hôm nay đã thành một nhà tâm lý đồng hành cùng hàng nghìn người. Có những buổi, đứng trên sân khấu nhìn xuống hàng trăm ánh mắt, mình khẽ mỉm cười nghĩ về con bé “câm như hến” ngày xưa — nó chưa bao giờ kém cỏi, nó chỉ chưa được ai chỉ cho cách dùng chính mình. Mình xây công việc trên hai chân — khoa học và thực tiễn: hiện mình đang hoàn tất chương trình Thạc sĩ Tâm lý (dự kiến 9–10/2026) tại Đại học Sư phạm Đà Nẵng, là ICF Coach (ACC), từng là giảng viên Google Digital 4.0, và hơn mười năm thực hành nghề.

Nhưng kết quả lớn nhất không nằm ở mấy dòng thành tích đó. Nó là tấm bản đồ mình chắt ra từ cả hành trình: mọi chuyển hoá bền vững đều bắt đầu từ sự thấu hiểu. Mình gọi đó là Ba Mối Tương Quan — nền của Phương thức Sống Cuộc Đời Hạnh Phúc (Happy Life Method): tương quan với chính mình để sống chân thật, với người khác để xây những mối quan hệ lành mạnh, và với cuộc sống để sống có ý nghĩa và bình an. Phần lớn khổ đau kéo dài đều đến từ sự đứt gãy ở một trong ba mối ấy. Và bình an thật sự chỉ đến khi mình thôi đi tìm nó bên ngoài, mà neo lại giá trị bản thân từ bên trong.

Giờ là lượt của bạn

Mình kể đến đây không phải để bạn ngưỡng mộ, mà vì một niềm tin giản dị: nếu một đứa bé từng đi mượn gạo, từng lạc đến tận đáy, vẫn tìm lại được chính mình và kiến tạo một cuộc đời khác — thì bạn cũng có thể. Câu chuyện tiếp theo không còn là của mình nữa; nó là của bạn.

Mình không dạy con người đi tìm hạnh phúc. Mình đào tạo một phương thức sống để mỗi người tự kiến tạo cuộc đời hạnh phúc của riêng mình — vì hạnh phúc là kết quả, còn phương thức sống mới là con đường. Đó cũng là lý do mình xây Happy Life Institute (HLI), để điều mình chắt ra từ một đời người có thể sống lâu hơn một đời người.

Mình xin nói thật rõ một điều, bằng sự thận trọng của người làm nghề: các chương trình của mình là đồng hành phát triển năng lực sống, không thay thế cho trị liệu hay chăm sóc y khoa, và mình không hứa “phép màu”. Nếu bạn đang ở giai đoạn thật sự khó khăn về tâm lý, hãy tìm tới chuyên gia hoặc bác sĩ phù hợp — đó cũng là một cách thương lấy chính mình.

Còn nếu bạn chỉ đang khẽ thấy mình trong câu chuyện này, hãy bắt đầu thật nhẹ: tìm hiểu Phương thức Sống Cuộc Đời Hạnh Phúc cùng Happy Life Institute, hoặc soi lại Bánh Xe Cuộc Đời của chính mình. Hành trình hiểu mình có thể bắt đầu ngay hôm nay.

Bạn chỉ có một lần để sống — hãy chọn sống hạnh phúc sớm hơn.

Bài liên quan


Về tác giả: Nguyễn Tú Oanh — Nhà tâm lý đào tạo phương thức Sống Cuộc Đời Hạnh Phúc, người sáng lập Happy Life Institute (HLI). Hiện đang hoàn tất chương trình Thạc sĩ Tâm lý (Đại học Sư phạm Đà Nẵng), ICF Coach (ACC), giảng viên Google Digital 4.0; hơn mười năm thực hành tham vấn và đào tạo, đồng hành cùng hàng nghìn người.

Giỏ hàng
Lên đầu trang